Nội dung
Một hôm, một con cọp lớn từ trong rừng đi ra. Nó thấy một bác nông dân đang cày ruộng cùng con trâu. Dù trâu rất chăm chỉ kéo cày, thỉnh thoảng bác nông dân vẫn quất roi để giục trâu làm việc.
Đến trưa, khi bác nông dân tháo cày cho trâu nghỉ, cọp đến hỏi:
Anh to khỏe như vậy, sao lại để con người đánh mình?
Trâu bình tĩnh đáp:
Con người tuy nhỏ bé nhưng có trí khôn, đáng sợ lắm!
Cọp ngạc nhiên hỏi:
Trí khôn là gì? Trông nó ra sao?
Trâu không biết giải thích nên nói:
Muốn biết thì anh hãy hỏi con người.
Cọp liền đến gặp bác nông dân và hỏi:
Trí khôn của anh đâu? Cho tôi xem với!
Bác nông dân suy nghĩ rồi nói:
Tôi để trí khôn ở nhà. Để tôi về lấy cho anh xem.
Cọp vui lắm. Nhưng bác nông dân lại nói:
Tôi sợ lúc tôi đi, anh sẽ ăn mất con trâu của tôi.
Rồi bác đề nghị:
Hay để tôi buộc anh vào gốc cây, như vậy tôi mới yên tâm.
Cọp không nghi ngờ gì nên đồng ý. Bác nông dân lấy dây thừng trói cọp thật chặt vào gốc cây. Sau đó, bác chất rất nhiều rơm khô xung quanh rồi châm lửa đốt. Vừa đốt, bác vừa hô lớn:
Trí khôn của ta đây! Trí khôn của ta đây!
Con trâu thấy vậy thì cười lăn trên mặt đất. Không may, hàm trên của trâu đập vào đá nên rụng hết răng.
Còn cọp vùng vẫy trong đám cháy. Đến khi dây thừng bị cháy đứt, cọp mới thoát được và vội vàng chạy thẳng vào rừng, không dám quay đầu lại.
Từ đó, người ta kể rằng loài cọp đều có những vằn đen trên mình vì dấu vết của lửa ngày xưa. Còn loài trâu thì không có răng ở hàm trên vì cú ngã hôm ấy.
