Nội dung
Ngày xưa, có hai anh em họ Cao giống nhau như đúc. Ai cũng không phân biệt được. Khi cha mẹ mất, hai anh em sống nương tựa vào nhau và rất thương yêu nhau.
Sau đó, họ đi học với thầy Lưu. Thầy rất quý hai anh em vì chăm chỉ và ngoan ngoãn. Thầy có một cô con gái xinh đẹp. Cô cũng yêu mến hai anh em, nhưng không biết ai là anh, ai là em.
Một hôm, cô gái mời mỗi người một bát cháo. Người em nhường người anh ăn trước. Nhờ vậy, cô biết ai là anh và xin được cưới người anh làm chồng.
Từ đó, người anh có vợ, tình cảm hai anh em dần xa cách. Người em buồn lắm.
Một lần, khi hai anh em đi làm về muộn, người em vào nhà trước. Lúc đó trong nhà chỉ có chị dâu. Vì trời tối và không nhìn rõ, chị dâu đã nhận nhầm người em là chồng mình nên chạy ra ôm chầm lấy. Người em rất ngỡ ngàng và vội kêu lên. Đúng lúc đó, người anh bước vào và nhìn thấy cảnh ấy. Từ đó, người anh bắt đầu hiểu lầm em mình, cho rằng em có ý không đúng với vợ anh. Vì hiểu lầm này, tình cảm giữa hai anh em càng xa cách hơn.
Buồn quá, người em bỏ đi vào rừng sâu. Đi mãi, chàng đến một con suối lớn, không qua được. Chàng ngồi bên bờ suối khóc. Rồi chàng kiệt sức và hóa thành một tảng đá.
Người anh đi tìm em, cũng đến con suối ấy. Chàng ngồi tựa vào tảng đá mà không biết đó là em mình. Chàng khóc và rồi hóa thành một cây đứng bên đá.
Người vợ đi tìm chồng, cũng đến nơi ấy. Nàng tựa vào cây, khóc mãi rồi hóa thành dây leo quấn quanh cây.
Hùng Vương đi qua, nghe chuyện liền thử cây và đá. Từ đó, người ta có trầu, cau và vôi ăn cùng nhau. Miếng trầu trở thành nét đẹp trong văn hóa Việt Nam.
