Nội dung
Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ là Tấm và Cám. Mẹ Tấm mất sớm, cha cũng qua đời nên Tấm phải sống với dì ghẻ. Dì ghẻ rất cay nghiệt, bắt Tấm làm đủ mọi việc nặng nhọc, còn Cám thì được chiều chuộng.
Một hôm, dì ghẻ đưa cho hai chị em mỗi người một cái giỏ rồi bảo:
Đứa nào bắt đầy giỏ tép sẽ được thưởng một cái yếm đỏ.
Tấm chăm chỉ bắt tép nên đầy giỏ rất nhanh. Còn Cám mải chơi nên chẳng bắt được gì. Thấy vậy, Cám lừa chị:
Chị Tấm ơi! Đầu chị lấm rồi, xuống ao tắm đi kẻo mẹ mắng.
Tấm tin thật nên xuống ao. Cám liền trút hết tép của Tấm vào giỏ mình rồi chạy về trước. Tấm thấy giỏ trống không thì ngồi khóc.
Bụt hiện lên hỏi:
Vì sao con khóc?
Tấm kể hết sự việc. Bụt bảo:
Trong giỏ còn gì không?
Tấm đáp:
Còn một con cá bống.
Bụt dặn Tấm đem cá về nuôi dưới giếng và gọi cá theo lời dặn. Tấm nghe theo và ngày nào cũng cho bống ăn.
Mẹ con Cám thấy vậy nên lén bắt cá bống làm thịt. Tấm biết chuyện liền khóc. Bụt lại hiện lên và bảo Tấm nhặt xương bống chôn dưới chân giường.
Sau đó nhà vua mở hội. Ai cũng vui vẻ đi xem. Tấm cũng muốn đi nhưng dì ghẻ trộn thóc với gạo rồi bắt Tấm nhặt riêng mới cho đi.
Tấm lại khóc. Bụt sai chim sẻ xuống giúp Tấm nhặt thóc và gạo.
Nhưng Tấm lại buồn vì không có quần áo đẹp. Bụt bảo Tấm đào những chiếc lọ xương bống lên. Tấm đào lên thì thấy quần áo đẹp, đôi hài thêu và ngựa.
Tấm mặc quần áo mới rồi đi dự hội. Trên đường đi, nàng vô tình đánh rơi một chiếc hài xuống nước.
Vua đi ngang qua, thấy chiếc hài rất đẹp nên truyền tìm người đi vừa chiếc hài ấy để làm vợ.
Rất nhiều cô gái đến thử nhưng không ai vừa. Khi Tấm mang thử, chiếc hài vừa khít chân nàng. Nhà vua liền đón Tấm vào cung.
Tấm sống hạnh phúc trong cung nhưng vẫn nhớ ngày giỗ cha nên xin về nhà cúng.
Mẹ con Cám ghen ghét nên bày mưu hại Tấm. Dì ghẻ bảo Tấm trèo cau rồi lén chặt cây. Tấm ngã xuống ao và mất.
Sau đó Tấm hóa thành chim Vàng Anh rồi bay vào cung ở bên vua. Cám lại giết chim.
Tấm tiếp tục hóa thành hai cây xoan đào để che bóng cho vua. Cám chặt cây làm khung cửi.
Khung cửi lại cất tiếng trách Cám nên Cám đem đốt.
Từ đống tro mọc lên cây thị. Trên cây chỉ có một quả thị thơm ngát.
Một bà lão bán nước đem quả thị về nhà. Từ quả thị, Tấm bước ra giúp bà quét nhà, nấu cơm và chăm sóc mọi việc.
Một hôm vua ghé quán nước. Nhìn miếng trầu têm đẹp, vua nhớ đến Tấm nên hỏi thăm. Khi gặp lại, vua nhận ra Tấm ngay.
Vua vui mừng đón Tấm trở về cung. Tấm kể hết mọi chuyện. Nhà vua định xử tội mẹ con Cám nhưng Tấm xin tha. Sau khi rời khỏi cung, mẹ con Cám gặp giông bão và bị sét đánh.
