Nội dung
Ngày xửa ngày xưa, vào thời Vua Hùng thứ 18, vua có một người con gái rất xinh đẹp tên là Mỵ Nương. Khi công chúa đến tuổi lấy chồng, vua muốn tìm một người vừa giỏi vừa tốt để cưới nàng.
Sau một thời gian, có hai chàng trai đến xin cưới công chúa. Một người tên là Sơn Tinh – thần núi, người còn lại là Thủy Tinh – thần nước.
Vua Hùng muốn xem ai tài giỏi hơn nên cho hai chàng trổ tài. Sơn Tinh chỉ tay đến đâu thì núi non và cây cối hiện ra đến đó. Còn Thủy Tinh vẫy tay thì nước dâng lên ào ào.
Hai người đều rất giỏi nên vua khó chọn. Vì vậy, vua nói:
“Ngày mai ai mang sính lễ đến sớm hơn sẽ được cưới Mỵ Nương.”
Lễ vật gồm có: voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao cùng nhiều bánh chưng và cơm nếp.
Sáng hôm sau, Sơn Tinh mang đủ lễ vật đến trước nên được cưới công chúa Mỵ Nương.
Thủy Tinh đến muộn, biết mình thua nên rất tức giận. Chàng gọi mưa, gọi gió, làm nước dâng lên thật cao để đuổi theo Sơn Tinh.
Nhưng Sơn Tinh không sợ. Nước dâng lên cao bao nhiêu thì chàng làm núi cao lên bấy nhiêu để chặn nước lũ.
Hai bên đánh nhau rất lâu, cuối cùng Thủy Tinh bị mệt và phải rút quân trở về.
Từ đó về sau, mỗi năm Thủy Tinh lại kéo nước đến gây lũ, nhưng Sơn Tinh vẫn luôn bảo vệ mọi người.
Câu chuyện giúp giải thích vì sao hằng năm thường có lũ lụt và nhắc mọi người phải cùng nhau đoàn kết để chống thiên tai.
