Nội dung
Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên phải sống nương tựa vào nhau. Người anh rất tham lam và ích kỷ, còn người em hiền lành, chăm chỉ và luôn nhường nhịn anh.
Khi lớn lên và có gia đình riêng, người anh muốn chia tài sản. Anh lấy gần hết nhà cửa và ruộng vườn, chỉ để cho vợ chồng người em một túp lều nhỏ cùng một cây khế trước nhà.
Người em không than phiền. Hai vợ chồng chăm sóc cây khế rất cẩn thận. Năm đó cây sai trĩu quả, quả nào cũng vàng và ngọt. Người em vui lắm vì mong bán khế để mua gạo.
Một hôm, một con chim rất to bay đến ăn khế. Người em buồn bã nói:
"Chim ơi chim, vợ chồng ta chỉ có một cây khế là tài sản. Chim ăn hết khế rồi ta biết sống bằng gì?"
Bỗng chim nói:
"Ăn một quả,
Trả cục vàng,
May túi ba gang,
Mang đi mà đựng."
Hai vợ chồng rất ngạc nhiên nhưng vẫn may chiếc túi ba gang.
Ngày hôm sau, chim đưa người em bay qua núi cao và biển rộng đến một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em chỉ lấy vừa đủ đầy túi ba gang rồi trở về.
Từ đó, người em trở nên giàu có. Nhưng anh vẫn chăm chỉ và còn giúp đỡ người nghèo nên ai cũng yêu quý.
Người anh nghe chuyện thì nổi lòng tham. Anh đòi đổi hết tài sản để lấy cây khế. Người em đồng ý.
Ít lâu sau, chim lại đến ăn khế. Vợ chồng người anh giả vờ than khóc. Chim lại nói:
"Ăn một quả,
Trả cục vàng,
May túi ba gang,
Mang đi mà đựng."
Nhưng người anh bảo vợ may chiếc túi mười hai gang.
Hôm sau chim đưa người anh ra đảo vàng. Thấy nhiều châu báu, anh tham lam nhét đầy túi lớn rồi còn nhét thêm vào người.
Lúc trở về, chim bay ngày càng nặng. Chim bảo người anh bỏ bớt vàng nhưng anh không chịu. Chim kiệt sức, nghiêng cánh giữa biển. Người anh cùng túi vàng rơi xuống biển sâu và bị sóng cuốn đi mất.
